Thác Nậm Rứt với tên gọi quen thuộc của dân tộc Tày " Thác Mưa Rơi" Một thắng cảnh ẩn hiện độc đáo. Sở dĩ có tên gọi này vì vào những ngày tạnh ráo chỉ có một dòng thác nhỏ đổ từ vách đá cao xuống sông Thần Sa. Nếu có dịp đến đây, cách thác 80m du khách đã được nghe tiếng nước réo rắc, âm hưởng vang vọng của vách đá, như một bản nhạc rừng, cùng với bầu không khí trong sạch, mát rượi càng làm cho cảnh vật nơi đây kỳ ảo và hoang vu tựa như Sa Pa hay Đà Lạt vậy. Khi du khách được nhưng hạt nước bay vào mạt ta có cảm giác như sương khói tơ tưởng. Vào mùa hè thác Rậm Rứt được hiện ra như một nàng "Công chúa rừng xanh" hiện ra đôi ba ngày, rồi lại ẩn mình trong vách núi. Thác có nét đặc thù kì ảo bởi sự đan xen của nhiều dòn thác lớn và vô thiên lủng dòng thác nhỏ phun từ kẻ đá như hương sen phun nước xuống hoa lá đầy vẻ quyến rủ yên bình, cùng với bầu không khí trong lành mát mẻ, càng tạo nên một vẻ đẹp hoang vu của nàng sơn nữ với bản nhạc rừng chỉ có ở thác ...Mưa rơi. Dưới ánh sáng thái dương, cả dòng thác được khúc xạ thành thiếu gì những cầu vồng đủ màu sắc chiếu rọi xuống dòng sông Thần Sa trong xanh. Tiếng nước réo rắt giao hòa với âm hưởng vang vọng của vách đá tạo thành một bản nhạc rừng khá ưa. Đoạn sông Thần Sa ở ngay đầu thác có bãi cát mịn xen bãi đá lô xô và bãi sỏi thoải dài tiện lợi cho việc tắm nắng, bơi lội. Dọc hai bên bờ sông nơi thác đổ có các tảng đá cao thấp nhấp nhô như bàn ghế có thể ngồi ngắm cảnh hoặc câu cá. Cách thác Nậm Rứt chừng 700m là bản Nậm Rứt của người Mông. Đến đây, du khách có thể được chủ nhà mời uống rượu ngô, thưởng thức nhiều món ăn đậm chất dân tộc như mèn mén, ngô luộc, rau cải mèo, gà rừng nướng hoặc thịt lợn cắp nách… Cách thác Nậm Rứt 5km về phía Đông Bắc là khu di chỉ khảo cổ Thần Sa cách ngày nay từ 40.000 - 23.000 năm đã được xếp hạng bảo tồn quốc gia từ năm 1982. Từ cuối thế kỷ 20, các nhà khảo cổ học đã tổ chức nhiều cuộc khai quật quy mô lớn và tìm thấy hàng chục ngàn công cụ được ghè đẽo như rìu tay, công cụ chặt hình núm cuội, dụng cụ chặt rìa, phương tiện chặt 2 lưỡi, dụng cụ hình sừng bò, 3 bộ xương người cổ… Đặc biệt, tại mái Đá Ngườm cao 30m, rộng 60m nằm trên sườn dãy núi Ngườm thuộc bản Trung Sơn, các nhà khảo cổ đã tìm thấy 4 địa tầng văn hóa khảo cổ: Bắc Sơn, Hòa Bình, Sơn Vi và Ngườm. Những phát hiện khảo cổ học ở Thần Sa đã cho những luận cứ khoa học vô cùng thuyết phục để khẳng định Thần Sa là nơi cư trú của nhiều đời người cổ. Do đó, Thần Sa có một vị trí đặc biệt trong việc tìm hiểu về lịch sử tiến hóa của con người nguyên thủy trên đất nước ta nói riêng và cả vùng Đông Nam Á nói chung. Ngoài ra, đến với Thần Sa, du khách còn có dịp chiêm ngưỡng những nét đẹp sinh hoạt văn hóa và kiến trúc nhà sàn dân tộc Tày, Nùng./. |
Chủ Nhật, 8 tháng 12, 2013
Về Thái Nguyên ngắm thác Nậm Rứt du lich viet nam
Thứ Ba, 3 tháng 12, 2013
Đường lên cao nguyên đá du lich viet nam
Đường lên Quản Bạ, Yên Minh, Đồng Văn bắt đầu khó dần, nhỏ hẹp và hun hút sâu. Len lách trong đá núi là màu xanh của ngô, thứ đặc sản bình dân nhất của Hà Giang. Ngô được bà con trồng bạt ngàn trên các triền núi. Ngô mang lại sự no đủ, gieo vào lòng người thương yêu lao động, tạo hương men nồng say làm ngất ngây lòng người .
Xe bắt đầu chuyển từ chạy sang bò ậm ạch. Nhân kiệt xế là người Hà Giang rất vui tính. Các bác thấy quê cháu có đẹp không? Mọi người đồng thanh: Rất đẹp! Vâng. Đẹp nhưng buồn và nghèo. Ngó lên là đá, nhìn xuống là ngô, nhưng cái tình của người Hà Giang thì lớn lắm. Xe vượt một khúc cua tay áo, trước mắt chúng tôi là bức tranh thiên nhiên hùng vĩ. Một bên vách núi thẳng đứng, một bên là vực sâu thăm thẳm, ngập mây trắng bay. Tưởng như thò tay ra là có thể chạm ngay vào bầu trời. Một thung lũng đẹp lạ hiện ra. Vài ba ngôi nhà sàn ẩn mình trong những vòm cây cổ thụ, đàn bà Mông, Tày, Lô Lô… đang lụi hụi nhặt rau, cuốc đất và làm những công việc rất thủ công. Đi thêm một quãng xa, một thị tứ hiện ra sầm uất, người dân líu tíu mua bán trong phiên chợ hôm. Màu áo váy sặc sỡ của bà con dân tộc quyện vào màu đen của đá, màu xanh của rừng tạo ra một bức tranh sống động, tươi mới của người dân vùng cao. Việc mua bán ở đây rất dễ dàng, ít có người cò kè ngả giá, bởi hàng hóa phần đông là những sản vật nông nghiệp, rất rẻ. Khoái nhất là đám dân phượt, ăn uống thỏa thích, ngơi nghỉ vô tư lự chỉ mất có vài chục nghìn đồng.
Lạ mắt và hiếu kỳ với những váy áo đủ sắc màu, xe chúng tôi dừng lại. Những chiếc gùi trên lưng của các cô gái Mông chất đầy rau, củ, quả. Trên tay họ là những cuộn len xanh đỏ, chú ý thêm một chút thấy đôi kim đan dắt ngay bên hông. Trong khi chờ người đến mua hàng, họ vừa tươi cười nói chuyện, vừa đan len. Chẳng hề chú ý vào những mối đan nhưng đôi bàn tay họ vẫn cứ thoăn thoắt, thuần thục đến diệu kỳ. Thấy khách lạ, những cô gái Mông bụm miệng cười. Họ không nói sõi tiếng kinh, nhưng hành động cử chỉ cho đến nụ cười ánh mắt rất thân thiện. Chẳng mua được gì nhưng sau chuyến dừng chân ấy, lòng tôi bâng khuâng khó tả. Vùng cao thật hấp dẫn và khôn cùng ma mị. Cao nguyên đá Đồng Văn hiện ra trong mông mênh mây trời. Nhìn lại phía sau, đoàn xe như những con sâu đang bò trên dải lụa lắt lẻo trên vách đá. Đi trên con đường này, mới thấy được kỳ tích từ bàn tay, khối óc của đồng bào các dân tộc tỉnh Hà Giang. Con đường hạnh phúc bắc qua những đỉnh múi, nối gần miền xuôi với miền ngược, xóa đi cái đói, cái nghèo và làm cho đồng bào xích lại gần nhau.
Đi qua chập chùng núi, bỗng xuất hiện một thảo nguyên xanh đẹp đến nao lòng. Những đàn bò thung dung gặm cỏ, sắc đỏ, sắc hồng của váy áo hòa vào màu xanh của bắp, của lúa, của đá làm ngẩn ngơ lòng người. Qua cổng trời Quản Bạ, đoàn chúng tôi đấu men theo con đường ven suối chay lên Yên Minh. Mùa này, suối nhỏ dịu dàng như con gái nhưng ẩn chứa trong lòng nó sự hung tợn, sẵn sàng phá phách bất cứ lúc nào. Thị trấn nhỏ Yên Minh nằm trong lòng núi, được ấp ủ bởi những thửa ruộng bậc thang, giống như những cung đàn đang tấu lên lời mời gọi: Ai về thăm quê hương tôi, nơi biên giới là đây, có rừng cây tự nhiên xanh biếc một màu. Đây Hà Giang, đây Hà Giang, đây Hà Giang quê chúng tôi . Bữa cơm trước nhất trên vùng biên giới thật khó tả, những món ăn ngon, lạ của đồng bào dân tộc được bày ra hấp dẫn khi cái đói cồn cào đang gào thét trong dạ dày. Ai cũng tấm tắc khen, món giá đỗ tương hầm chân giò bùi ngậy, món măng đắng nhồi thịt ngọt mát… Bấy nhiêu thôi cũng đủ thấy cái thật thà và lòng hiếu khách của đồng bào. Nếu bảo ở đâu trên tổ quốc ta nhiều đá thì chỉ có ở Đồng Văn. Đá xếp thành núi, núi gối lên núi tầng từng lớp lớp kỳ vĩ. Đá ở đây mang màu thời kì, bạc phếch, gợi chút gì đó tâm linh. Đá xé toạc không gian và thời kì lao vút lên bầu trời hiên ngang, tự hào như chính người Mông, người Tày… Đá tham nuốt hết đất vào lòng, đến nỗi người dân Hà Giang thèm đất như thèm muối, thèm gạo. Đá nuốt đất thì bàn tay đồng bào biến đá thành đất, cũng do vậy mà đất có khắp mọi nơi trong đá. Chỗ nào ngô lúa mọc lên, chỗ đó có đất. Đất trở nên máu chảy trong lòng đá, hóa thành những chàng đồ sộ che trở, bảo vệ cho đồng bào các dân tộc Hà Giang… Mảnh đất ấy, cao nguyên ấy: Thấy nhau trong tầm mắt/ Gặp nhau mất nửa ngày nhưng sao “tình” đến thế: Khi vùi ta uống rượu mừng/ Khi buồn ta uống để cùng sẻ chia . Bài, ảnh: TRỊNH VĂN DŨNG |
Thú vị du lịch miền Tây du lich viet nam
Đến với miền Tây, các bạn có thể ngắm các vẻ hẹp của thắng cảnh Hà Tiên, chèo xuồng đi dọc các con kênh, đi trên các con đường làng ngắm các cảnh đồng để tận hưởng cảm giác thăng bình, yên ắng của cuộc sống. Hãy tìm hiểu các địa điểm du lịch nức danh ở miền tây, để tìm được 1 tour du lịch miền Tây và thưởng thức các cảnh đẹp, cây trái sum sê, đơn ca tài tử, đi thuyền trên sông nước.... Các địa điểm du lịch rất nổi danh của miền Tây như là chợ nổi Cần Thơ, thắng cảnh Hà Tiên, đảo Phú Quốc, du lịch bảy núi, vườn nhà nước U minh..../. |
Thức giấc Sapa bằng cáp treo lên đỉnh Fansipan du lich viet nam
Địa danh nức tiếng, ít dấu chân So với Bà Nà Hills, đỉnh Fansipan với độ cao 3.143 mét có địa hình hiểm trở hơn nhiều lần bởi những vách đá chông chênh đựng đứng, vực sâu hàng ngàn mét, khí hậu cực kỳ hà khắc và sức gió mạnh quanh năm. Nghỉ dưỡng 5 sao trên “nóc nhà Đông Dương”
|
Tạo sức hút mới cho bảo tàng du lich viet nam
Tại phòng trưng bày mới ở bảo tàng Tôn Đức Thắng, Khách tham quan có thể nghe người trong cuộc kể chuyện Ảnh:Thiên Bình Thay đổi trong nhận thức về hoạt động bảo tàng Sự Thay đổi này được thực hành với sự tham vấn của bà Wendy Erd, người có kinh nghiệm làm công tác bảo tồn gần 40 năm và ông Peter Kaufmann - những chuyên gia về hoạt động bảo tồn theo phương thức "Câu chuyện và tiếng nói của cộng đồng” (Community Voice and Story). Qua 8 năm công tác tại Việt Nam với phần nhiều công việc là ở bảo tồn Dân tộc học, bà Wendy Erd nhận xét: Hoạt động bảo tồn tại Việt Nam giờ đang rất thèm khát, mong muốn có những ý tưởng mới cho hoạt động bảo tồn và "Các bạn có văn hóa phong phú, đa dạng và lịch sử cũng thế, tôi nghĩ những người làm công tác bảo tồn có những cơ hội rất lớn từ những vật liệu phong phú này để lôi cuốn khách tham quan đến với bảo tồn. Điều hay nhất của bảo tàng là làm mọi người suy nghĩ, tò mò và đưa mọi người gần gụi với nhau dù khác nhau về quốc tịch, quan điểm sống... Cho nên quan yếu là cần tìm ra những cách thức mới trong trưng bày để bảo tồn làm trọng tâm kết nối tốt hơn”. Theo ông Peter Kaufmann, bảo tồn có hay như thế nào, hiện vật có giá trị ra sao mà không có khách tham quan thì không còn ý nghĩa gì cả. Hồ hết các bảo tồn Việt Nam làm theo cách truyền thống, theo lối mòn, cách trưng bày cũng theo lối mòn. Cái mà cộng đồng quan hoài là sự kết nối không chỉ giữa người với người mà còn giữa người với hiện vật. Bảo tồn như chất xúc tác tạo sự kết nối, tạo sự cảm thông, hiểu biết giữa người với người. Như triển lãm về cộng đồng những người làm nghề ve chai là một tỉ dụ. Qua triển lãm mọi người có thể hiểu được về công việc, cuộc sống của những con người đó. Nên quan trọng là việc làm thế nào để những người trong cộng đồng đem đến bảo tồn những hiện vật thu hút khách đến tham quan. Nói cách khác, bảo tồn cần trưng bày những cái gì cộng đồng quan hoài chứ không chỉ là trưng bày những gì bảo tàng có. "Câu chuyện” sức hút từ những điều bình dị, vụn vặt Tại bảo tàng Tôn Đức Thắng, phòng trưng bày theo phương thức mới có chủ đề "Câu chuyện giáo dục gia đình qua những lá thư” được triển khai thí điểm từ tháng 8-2013 đến tháng 8-2014. Ông Trần Anh Tuấn - Trưởng Phòng Trưng bày và Tuyên truyền của bảo tàng Tôn Đức Thắng giới thiệu: Với 3 từ khóa là giáo dục con cháu về tính tự lập, về lòng xót thương và về bổn phận công dân, từ những lá thư của Bác Tôn đã gửi đến con cháu mà bảo tồn khai triển thành phòng trưng bày với 3 chủ đề ứng. Đến tham quan tại phòng trưng bày, ngoài việc xem nét bút trên những lá thư viết tay của Bác Tôn, khách tham quan còn thể xem và nghe những câu chuyện từ những người trong cuộc kể lại qua màn ảnh máy tính. Đặc biệt góc tương tác "Câu chuyện của bạn” với các tiêu đề "Hãy để câu chuyện của bạn trở nên một phần câu chuyện của chúng tôi” và "cảm tưởng của bạn” đã tạo được sự kết nối, chia sẻ giữa khách tham quan với bảo tồn và với cộng đồng. Sau gần 2 tháng thực hiện, sự dị biệt và đổi mới của phòng trưng bày "Câu chuyện” đã nhận được những nhận xét hăng hái của khách tham quan cùng những san sớt về xúc cảm của họ đã tạo nên sự hào hứng cho những người làm thuê tác bảo tàng. Ông Trần Anh Tuấn cho biết: Từ kết quả này, sắp tới bảo tàng sẽ đổi mới ắt hệ thống trưng bày theo hướng mới. Với cách nom mới, chính những người làm công tác bảo tồn cũng sẽ thấy tư duy của mình năng động hơn, cởi mở hơn. BẢO HẠNH |